TienHai.Org
Ads - Quảng cáo
Thông Báo
▲

Chị ơi... Anh yêu em

** Lee Tae Kil admin
02-08-2015
Sao chị không nói gì, chị ở đâu mà nhiều gió vậy, em chỉ nghe tiếng gió thôi, không nghe chị nói gì cả...

Mình nghĩ đến đây thì bừng tỉnh, có cái gì đó chạy dọc sống lưng, lạnh lắm. Chẳng lẽ, chẳng lẽ chị đang ở.. Cầu Phú Mỹ. Trước đây bọn mình hay ra chỗ này hóng gió, chị nói chị thích đứng ở đây, cảm giác tự do và thoải mái..

Không kịp nghĩ gì thêm mình lên xe chạy ra cầu Phú Mỹ ngay, vừa đi vừa lạy trời là không có chị ở đó. Nhớ lại mặt chị lúc nãy, mắt mở trừng và ứa nước, mình không dám nghĩ tiếp nữa...

Chị đứng trên cầu, đứng một mình. Vừa thấy chị mình quăng cái xe không kịp dựng chạy lại nắm tay kéo chị: "Chị, về nhà, về nhà với em, về nhà.". Chị giằng tay mình: "Em đi đi, chị không về đâu, chị xin em, hãy cho chị ở một mình". Mình gào lên: "Chị ơi em xin chị, chị còn thương em thì về nhà, chị đừng hủy hoại mình như vậy, chị có biết là em sợ hãi như thế nào không?". Chị nhìn mình, cố gắng cười: "Ngoan, nghe lời chị, về đi cu, đừng lo cho chị nữa, chị không xứng đâu.". "Chị, chị về ngay, em yêu chị, em yêu chị, chị có biết không, em yêu chị đấy, em không muốn mất chị.".

Chị nhìn mình, vuốt tóc mình chống chế: "Uh, yêu chị thì về đi, chị cũng yêu em lắm!". Mình gào lên: "Không phải! Chị ơi... Anh yêu em, yêu em đấy, yêu như thế này này".

Mình cầm cái chai Sting gần đấy phang mạnh vào đầu, máu tóe ra, chảy xuống mặt, đỏ lòm cái áo trắng đi học. Mình hét lớn lần nữa: "Chị đi về, về với em". Đến lúc này thì chị hoảng thật sự, nắm chặt tay mình sợ hãi, gỡ cái cuống chai trên tay mình ra, lẩy bẩy: "Chị về, về mà, em ngồi xuống để chị lau máu". Mình nói như ra lệnh: "Xíu nữa lau sau, chị đi với em."

Chị sợ hãi nghe lệnh mình, luống cuống lên xe ngồi sau ôm chặt mình, chặt lắm. Mình phóng như bay, theo hướng đi Vũng Tàu....



Hình như con người khi đã đạt đến một cảnh giới vô thức nào đó, thì sẽ không cảm nhận mọi thứ như đau đớn, mùi vị, sợ hãi... Tất cả hành động dường như không phải được điều khiển bằng bộ não, nó gần như là bản năng.

Mình chạy xe rất nhanh, kéo hết tốc lực của chiếc sirius cha truyền con nối. Chị ngồi sau ôm mình chặt cứng, van xin mình để chị xuống, để chị lau máu và đưa mình vào bệnh viện, mình biết là chị đang cảm thấy rất hoảng loạn, bình thường chạy xe có hơi nhanh một xíu là chị ngồi sau nhéo hoặc đấm bộp bộp vô lưng mình rồi, chị nhát lắm.

Gần đến thành phố vũng tàu thì cơ thể mình gần như kiệt sức, đầu óc như có hàng ngàn con ong vo ve ở phía trong. Mình dừng xe lại vì biết là không thể chạy xe được nữa, hơn hết là mình bắt đầu cảm thấy sự ngu dốt khi mạo hiểm tính mạng của chị như vậy. Mình không còn nhớ lúc đó như thế nào nữa, hình như là mình rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, sáng ngủ dậy thì thấy đang nằm trong bệnh viện. Chị ngủ gục ở dưới chân, tội nghiệp chị quá..

Mình nằm im nhìn chị ngủ, đầu mình đã bị cắt đi một chỏm tóc và băng kín mít, hơi ê ẩm nhưng không đau. Nói thật là nhiều khi xem phim thấy cái cảnh này, mình ngồi thẫn thờ mất mấy phút vì đồng cảm.

Một lúc thì chị tỉnh, mắt chị không đỏ mà gần như hai quầng mắt thâm đen, chắc chị vừa ngủ ngục, chưa bao giờ mình thấy chị như vậy. Chị hỏi han mình đủ kiểu, mang đồ ăn nước uống cho mình, nắm tay mình. Thấy chị lại sắp khóc, mình nói ngay: "Chị không được khóc, em có chết đâu mà". Chị bặm môi nín. Mình cầm tay chị, nói với thái độ chân thành và tình cảm nhất mà mình có thể: "Chị quên chuyện hôm đi nha, quên hết đi, không đáng để nhớ đâu.". Chị bảo: "Hôm qua có chuyện gì vậy em?". Mình bật cười, lần đầu thấy chị trả lời thông minh quá.

Buổi trưa đó, dù chị nằng nặc đòi ở lại nhưng mình không chịu, nhất định bắt chị phải về đi học, phải về nhà. Mình biết ba chị là người như thế nào, tối qua mình đã không nhớ tới điều này, cứ vô tâm nghĩ chị cũng tự do như mình...

Nằm viện 3 ngày thì mình xuất viện, thằng bạn mình đi xe đò xuống rồi chở mình về, chị nhờ nó thế.

Về đến nhà thì mình nhận được tin của chị, ba chị bắt chị phải về nhà ăn cơm trưa và phải có mặt ở nhà trước 9:15pm, đúng 15 phút khi tan học Anh văn. Hình phạt sau một tối đi đêm mặc dù chị có nhắn tin về nhà xin phép, nhắn tin rồi tắt nguồn ngay..

Lúc đó mình cũng khá bình tĩnh vì đã lờ mờ cảm nhận được qua những lần nói chuyện điện thoại với chị. Với lại mình chủ quan nghĩ: "Chắc vài ngày nữa được tha, chị lại qua nhà mình, lại ăn cơm trưa, lại hát hò, sẽ không phải sợ xuất hiện của anh M nữa, nó khiến mình lạc quan lên hẳn...". Nhưng mình đã lầm, lầm to.

Một tuần trôi qua, sốt ruột và lo lắng. Mình vẫn dành chở chị về nhà lúc học Anh văn, vẫn thỉnh thoảng chờ chị trước cổng trường để đưa chị chai nước, hộp bánh.
▲ Lượt xem: 1871
<< 1 ... 8 9 10 11 12 ... 19 >>
Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
Sân bay
Auto Backlinks,autohits,autosurf, luottruycap Automatic Backlinks, Free backlinks Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google backlink đưa website seo lên top Text Backlink Exchanges Free Auto Backlink Exchange ServiceAuto Backlinks Backlinks USA Free Backlinks Service at BacklinksUSA.com!
backlink seo ping
Polly po-cket