Mình bực mình cáu gắt thì chị chỉ lè lưỡi rồi cười, lâu lâu còn chọc mình "em ghen hả, lêu lêu". Nhìn chị mình chỉ muốn gào lên " đúng rồi, em đang ghen, ghen muốn nổ óc luôn đây..". Nhưng mà mình có bao giờ dám nói đâu..
Thỉnh thoảng (nói thật là thường xuyên), mình hay đọc trộm tin nhắn của chị:(. Có lúc còn xóa những tin nhắn bay bướm của aM gởi chị lúc chị chưa kịp đọc. Nhiều khi điện thoại chị hết pin, aM gọi cho mình hỏi chị hôm nay có qua không, mình nói dối...
Mình như thằng điên tìm mọi cách ngu ngốc và vớ vẩn nhất để ngăn cản aM và chị. Nhưng hình như, tất cả đều vô ích!
Hôm đó mình đang có chuyện rất bực mình ở lớp, nó khiến mình cáu tiết cho đến tận lúc về đến nhà. Trưa đó aM không qua, cũng coi như đỡ được một phần bực dọc. Sau khi ăn cơm xong thì mình ngồi online, chị ngồi hay tay chống cằm, lúc lắc cái đầu ngắm con mèo con mình mới đem về. Chị hỏi:
- Nè H, sao bé mèo này nó ngủ wài à, chị kêu nó dậy ăn nha, tội nghịp quá..
- Kệ nó đi chị, nó là mèo con, như con nít á, nên nó chỉ thích ngủ thôi, xíu nữa nó đói là tự dậy ăn à..
- Hôm qua chị qua nhà aM, con mèo nhà ảnh cũng nhỏ xíu, mà hok có chịu ngủ, nó quậy ghê lắm.
Không hiểu sao lúc đó mình nổi điên, mình gào toáng lên: "Thì chị qua nhà aM mà chơi với con mèo đó, để im cho nó ngủ"
Chị sựng người như bất động. Hình như chị đang không hiểu có chuyện gì sảy ra với mình, chị không hiểu là không phải vì con mèo, mà là vì chuyện chị đi chơi với aM hôm qua, mà mình không biết. Nó khiến mình nổi nóng vô lý. (Sau này mình mới biết hôm đó chị qua nhà ổng để lấy 1 thứ cho mình)
Mất 5 giây để mình kịp thấy hối hận vô cùng, mình bỗng thấy có lỗi kinh khủng khi thấy chị ngồi im, sợ hãi không dám nhìn mình, hình như sắp khóc...
Chị bỗng nói một câu mà đến giờ nghĩ lại mình còn thấy rợn người: "Bây giờ em khác ngày xưa lắm H ơi, em không còn thương chị nữa...". Rồi chị khóc..
Tay chân mình bỗng bấn loạn, mình loay hoay như gà mắc tóc. Chỉ muốn bay đến chị, ôm thật chặt chị, nghiền nát chị,hét vào mặt chị: "Em mà không thương chị à??? Em thương chị còn hơn chính mình nữa, chị có biết không, biết không..."
Nhưng thằng ngu là mình đã không làm gì cả. Mình ngồi bất động, cơ thể nhão nhoẹt, miệng lắp bắp: "Em xin lỗi...."
Không khí tự nhiên trở nên nặng nề và căng thẳng như dây đàn vậy, chị ngồi thu lu một góc, không hiểu có chuyện j đang sảy ra với mình, một thằng mà ngày thường ít nói và sao-cũng-được, chả bao giờ mình quát mắng nặng nề như vậy với chị cả.
Mình lại ngồi gần nắm tay chị mà không dám nói gì.Sao tay chị mềm quá,sao mắt chị đỏ quá, ướt hết áo rồi chị ơi, chị đừng khóc nữa, H sai rồi, H ân hận lắm, sao H lại la chị chứ,H điên rồi.....
Nhìn bộ dạng và thái độ của mình lúc đó chắc chị cũng hiểu, chị cố cười nhẹ như để trấn an và tha lỗi cho mình. Nước mắt chị vẫn chảy, chị hiền lắm, lại hay khóc nhè nữa. Biết vậy rồi mà mình vẫn làm chị buồn, mình thật là..
Lúc chị dắt xe ra cổng, mình lẽo đẽo theo chị như đứa trẻ theo bố nó về nhà, lúc bố nó vừa đi họp phụ huynh về.Sợ hãi và lo lắng y như vậy...
Chị thấy vậy đuổi mình vô nhà: "Thôi em vô đi, chị không sao mà". Lúc xe chị lăn bánh rồi, mình mới chợt nhớ ra và gào toáng lên như mọi ngày: "Mai chị qua nha nha nha..". Mình gào xong mới thấy là hình như hơi to quá, chắc cả xóm nghe thấy. Chị dừng xe, ngó đầu lại ra dấu chào mình lần nữa, kiểu chào riêng của chị...Kiểu chào ấy, cả đời này, mình sẽ không bao giờ quên được...
Buổi tối, mình vừa ăn cơm xong thì nhận được tin nhắn của chị: "Chị hiểu rồi H à". Tin nhắn ngắn ngủn nhưng thật đáng sợ.Chị hiểu gì? hiểu như thế nào? chị đang nghĩ gì vậy? trời ơi?. Mình reply tin nhắn, cứ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, không biết trả lời hay hỏi chị như thế nào.
Cuối cùng không đợi mình reply, chị nhắn tiếp cho mình: "Xíu nữa H qua nhà chị nha, chị có cái này cho H". Mình đi ngay không suy nghĩ, chạy thẳng qua nhà chị, chạy nhanh lắm..
Mình đứng chờ chị ở chỗ quen thuộc, chị từ hẻm ra, mặc bồ đồ ngủ trẻ con, chân đi đôi dép tổ ong quá cỡ, tay chị cầm một con mèo bằng bông to bự, trắng toát. Mình đứng im re..
Chị đưa con mèo cho mình rồi nói, nhẹ lắm, thỏ thẻ như trẻ con xin mua đồ chơi: "Tặng H nè, chị nhờ em gái aM đặt mua dùm đó (chị qua nhà aM là vì vậy), bữa giờ thấy H buồn buồn, hỏi thì H không nói, chị có làm sai gì thì đừng giận chị nha, đừng nghỉ chơi với chị nghen, tội chị....". Mình thật không ngờ chị lại nghĩ vậy, cái chị hiểu ra là đây ư? Trời ơi bà chị ngốc nghếch của em ơi, em thương chị còn không hết, sao mà giận chị được...
Cùng chuyên mục









