Mình gọi hết cho bạn chị cũng không ai đi với chị, mình còn lên facebook qua viết lên wall với nội dung "tìm trẻ lạc" mong chị online ở đâu thì đọc được. Trước đây chị cũng hay viết như thế này lên wall để chọc mình.
Cuối cùng mình mới sực nhớ đến... anh M. Mình gọi cho anh M thì nhận được tiếng ò ý e đáng sợ. Đến lúc này, trí tưởng tượng của mình được dịp phát huy, mình nghĩ ra đủ giả thiết, nghĩ xem nếu họ đi chung với nhau thì sẽ đi những đâu, làm những gì, sao giờ này còn chưa về, cả hai lại còn tắt máy. Anh M thì từng trải như vậy, chị thì....
Càng tường tượng mình càng thấy sợ, mình chạy đi kiếm hết những quán cafe quen, những chỗ mà bọn mình hay lui tới, nhưng đều không có. Mình điên loạn lên như một người bố tìm đứa con gái thất lạc.
Quá mệt mỏi vì phải chạy xe lên gần 8 tiếng đồng hồ, rồi chạy khắp nơi tìm chị, chán nản và đuối sức, mình quay về nhà chị, ngồi chờ đầu hẻm, một chỗ khá xa và khuất. Và mình thấy một cảnh mà mình sẽ mãi không bao giờ quên. Anh M chở chị về, đến đầu hẻm nhà chị thì dừng xe để chị xuống, đúng chỗ mà mình hay dừng. Mình đứng xa nhưng nhìn rõ lắm, anh M ôm chị, rất nhanh, nhanh lắm, nhanh khiến chị và tất nhiên cả mình đều bất ngờ. Mình như hóa thành đá, tay chân mình bỗng trở nên vô dụng, người mềm như cọng bún. Mọi lo lắng cho chị, mọi suy nghĩ lời nói trách móc đã chuẩn bị đều tiêu tan hết, hết sạch không còn gì nữa, mình đứng một chỗ như người chết rồi, lạnh toát...
Chị có hơi phản ứng, chị đẩy anh M ra... Nhưng đôi bàn tay yếu ớt của chị làm sao đẩy được một gã đàn ông to lớn như anh M,làm sao đẩy được chị ơi...(nhưng cho đến giờ em cũng muốn hỏi chị, thật sự lúc chị có muốn đẩy anh M ra không hả chị?)..Tay chị buông thõng, anh M nói gì đó, nói rất nhiều, nói như thể không để cho chị nói. Nhìn thấy cảnh đó, ai cũng biết, anh M đang tỏ tình với chị, đang "bộc lộ" hết tấm lòng với chị. Tấm lòng mà anh ta không chỉ dành riêng cho chị....
Sáng sớm hôm sau chị đã qua nhà mình, chắc vì chị nhận được một đống tin nhắn của mình và cả tin trên Facebook. Lúc đấy mình đang ngủ, có nghe chị gọi nhưng mình cố tình không ra mở cửa. Thật ra là chị cũng có chìa khóa nhưng lần nào mình cũng ra tận nơi để còn dắt xe dùm chị, xách balo dùm chị, để thấy chị nhanh hơn vài giây...
Chị bước vào phòng, hổn hển: "Sao tối qua em tắt máy, em đi đâu mà...". Chưa hỏi hết câu thì chị ngưng, có lẽ vì chị đã thấy cái điện thoại nát bét nơi góc tường, cái quạt gãy cổ và một số thứ lung tung đầy phòng. Kết quả của cơn điên tối qua của mình.
Không đợi chị hỏi thêm, mình hỏi chị với bộ mặt tỉnh rụi: "Chị có biết là hôm qua em lo cho chị như thế nào không, em tìm chị mệt mỏi như thế nào không, chị cũng biết là hôm qua em lên mà...? ". Chị hơi hoảng sợ, có lẽ vì chị lần đầu tiên thấy thái độ của mình như vậy, chị run run: "Hôm qua điện thoại chị hết pin, nhưng mà chị có nhờ anh M nhắn cho em rồi mà...". Mình hét lên: "Nhờ anh M nhắn tin á? Chẳng có tin nhắn nào hết, chẳng có cái gì hết, chị..".
Chị thút thít, hai bàn tay chị giữ chặt lấy nhau: "Em đừng làm chị sợ.., Hôm qua chị về trễ, điện thoại chị hết pin, hết pin mà, với lại chị lớn rồi mà...".
Mình được thể làm tới (bây giờ nghĩ lại thấy ngày xưa mình bắt nạt chị ghê quá, mình có là-cái-gì của chị đâu cơ chứ) "Chị mà lớn à? Chị lớn sao suốt ngày khóc nhè, sao suốt ngày coi phim hoạt hình? Sao suốt ngày cứ hát luyên thuyên vớ vẩn? Suốt ngày bắt em dẫn về vì sợ ma? Chị lớn lắm rồi, lớn tới mức ôm đàn ông giữa đường cũng không biết ngại...."
Mình buột miệng, thật ra mình không hề có ý định nói câu đó. Chị đứng im, cúi gằm mặt không dám nói gì, chị đã hiểu nguyên nhân tức giận của mình, cảm giác lúc đó chị đang xấu hổ và sợ mình lắm.
Mình cũng không nói gì thêm nữa, ngồi im trên giường. Chị cặm cụi dọn dẹp phòng cho mình, mắt không dám nhìn mình, tóc xõa xuống nên mình không để ý là chị có khóc hay không. Nhìn chị mình bỗng thấy tội tội, sự giận giữ vô lý (hoặc có lý, nhưng chủ quan) của mình cũng nguôi ngoai đi phần nào..
Không hiểu lúc đó chị nghĩ gì, chị bỗng chạy lại, ôm mình thật chặt, khóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc. Mình cũng bất ngờ và shock nặng, chị nói nhiều lắm, giàn giụa. Chị nói là chị thấy mình lo lắng cho chị như vậy, chị xúc động lắm, lần đầu tiên có người lo cho chị như vậy, chạy xông xáo khắp nơi tìm chị như vậy, nghe mình chửi chị không hề giận mà chỉ thấy thương mình và hạnh phúc. Chị xin lỗi mình, lặp đi lặp lại, chị nói chị cũng coi mình như em ruột, như gia đình của chị vậy, chị không ngờ mình lại lo cho chị đến vậy, sau này dù có chuyện gì, chị cũng không bao giờ bỏ rơi mình...
Cùng chuyên mục










